Bài viết kể về hành trình của Daniel Inoa - một học sinh da đen từ Boston nhập học tại Cao đẳng Dartmouth. Nơi đây là thành viên của Ivy League - Hệ thống giáo dục danh giá hàng đầu thế giới.
Daniel Inoa dường như đã bước sang một thế giới khác khi bắt đầu theo học tại Cao đẳng Dartmouth. Cậu phát hiện rằng mình chẳng hề biết gì về những đội nhóm thể thao trong trường như cưỡi ngựa, bóng bầu dục. Inoa đã học tập chăm chỉ hơn những gì đã nghĩ nhưng vẫn chỉ đạt được điểm C. Cậu đã không hề nhận được sự hỗ trợ và phụ đạo từ người hướng dẫn vốn là sinh viên khóa trên.
Inoa còn phải chịu những cái nhìn nghi vấn khi mua ngũ cốc tại một tiệm địa phương lúc nửa đêm. Cậu với người bạn học Natan Santos đã bị triệu tập lên nhà chung vì lý do trông rất đáng ngờ. Tất cả sự cố này đã nhắc nhở cho Inoa biết về các thách thức cậu phải đối mặt. Những sinh viên da trắng giàu có đã theo học ở đây ngay từ những ngày đầu học viện được thành lập vào năm 1769. Cậu và Santos - hai sinh viên 19 tuổi là thế hệ sinh viên da đen đầu tiên đến từ Boston và đều là con của những bà mẹ đơn thân. Trong đó, Inoa đến từ Cộng hòa Dominica và Santos thì đến từ Puerto Rico.
Cả hai đều nhận thức sâu sắc về những thử thách mà họ không thể nào giải quyết. Gần 1% học sinh của những gia đình người Mỹ có thu nhập ở mức thấp nhất được theo học các cao đẳng ưu tú. Trong khi đó, chỉ có ⅔ người da đen trưởng thành có bằng cao đẳng như người da trắng và ½ người Latin - cộng đồng người thiểu số lớn nhất và phát triển nhanh nhất của Mỹ làm được điều này (theo dữ liệu hiện hành của Education Trust).
Tại những ngôi trường thuộc Ivy League như Dartmouth, học sinh đến từ gia đình có mức thang thu nhập thuộc top 1% nhiều hơn các mức dưới 60%, 77% trẻ em thuộc gia đình có thu nhập cao sẽ được đến các trường nổi tiếng. Điều này khiến cho những học sinh như Inoa và Santos mong muốn thấy nhiều thành viên tương tự mình tại Dartmouth. Họ trở thành một phần của làn sóng mới nhất của thế hệ sinh viên đầu tiên đến các trường danh tiếng với gánh nặng của sự kì vọng và hứa hẹn về tương lại “đổi đời” nếu kiên trì.
Santos nói rằng: “Tôi là niềm hy vọng lớn nhất của gia đình về tài chính”. Cậu là người đã thiết kế dòng quần áo riêng tại trường trung học và cùng với những người hướng dẫn thành lập một tổ chức phi lợi nhuận cho học sinh thiểu số ở Boston. Hiện cậu đang theo học chuyên ngành xã hội học về thị trường, quản lý, kinh tế và làm 2 công việc bán thời gian tại trường để có thêm tiền gửi về nhà. Santos mong muốn có thể nhận được tấm bằng thạc sĩ về quản trị kinh doanh. Cậu còn chia sẻ thêm: “Thực tế cho thấy, giáo dục là con đường duy nhất tôi có. Tôi không còn bất cứ gì để quay trở lại. Điều này khiến tôi tràn đầy khao khát và tham vọng.”
Vấn đề phân biệt chủng tộc xảy ra cũng dễ hiểu vì chỉ có 746 sinh viên da đen và gốc Tây Ban Nha trong số 4.410 sinh viên bậc cử nhân tại Dartmouth. Tổng thống Donald Trump đã ban hành nhiều chỉ thị mới, theo sau đó sẽ là những điều khiến cho tình hình trở nên cấp bách hơn. Ông đang nhắm đến việc đảo ngược chính sách hành chính của Obama về việc kêu gọi các trường xem xét chủng tộc khi tuyển sinh.
Cả Inoa và Santos đã từng không được nhắc đến như sinh viên thiểu số. Hai cậu nói tiếng Tây Ban Nha ở nhà và tốt nghiệp thuộc top đầu tại các trường trung học thuộc cộng đồng người thiểu số của Boston. Cả hai đều nhận được sự hướng dẫn và hỗ trợ tài chính từ Janey Scholars - một tổ chức từ thiện tại Boston. Nếu không thì họ phải cân nhắc đến việc tham dự Dartmouth nơi mà chi phí ước tính là 73.800 USD/năm nếu không có hỗ trợ tài chính.
Nơi nào là New Hampshire?
Trước khi đến với Dartmouth, Inoa nói rằng anh không hề biết nơi nào là New Hampshire. Anh chưa bao giờ đến với bang lân cận này. Khi đến đây, Inoa đã rất ấn tượng và choáng ngợp bởi các phòng học rộng rãi, phòng thí nghiệm hiện đại và tòa nhà hội học sinh lịch sử. Anh đã tự hỏi liệu mình có giống với những vận động viên hay các sinh viên đã nhìn thấy ngoài trường. Họ mặc đồng phục Dartmouth xanh và trắng, hay những màu sắc đại diện cho học sinh giàu có thuộc câu lạc bộ golf hay quần vợt.
Inoa nói rằng: “Tôi đã nghĩ golf là một môn thể thao thực sự tại Dartmouth. Có một sân golf bên cạnh ở đây và người ta lái những chiếc xe chuyên dụng cho sân gofl”. Inoa chơi bao giờ chơi golf, trượt tuyết hay quần vợt. Anh cũng rất khó khăn để tìm kiếm những bộ đồng phục như vậy sau 7 năm “trung thành” với quần kaki và áo thun có cổ tại Match Charter của Boston nơi mà hầu hết học sinh đều rất nghèo. “Tôi đã không lớn lên với những người giàu và không biết suy nghĩ của ai đó ở nội thành Boston. “Tôi thực sự băn khoăn rằng tôi sao có thể liên quan với nơi này”.
Lần đầu tiên đến Hanover với gam màu trắng chủ đạo, Inoa đã lo lắng liệu bản thân có thể lôi thôi hoặc giống một chú chó sói vì không thể tìm được thợ cắt tóc cho mái tóc xoăn đặc trưng. Vì vậy, anh đã xem các video trên Youtube và học cách tự cắt tóc, Inoa còn mua cả kéo, tông - đơ và bắt đầu sự nghiệp “làm đẹp” cho những người bạn học da đen gốc Tây Ban Nha.
Về phương diện tài chính, trợ cấp hào phóng của Dartmouth vẫn là “vô đối”: nơi đây là thuộc số ít các trường đại học có thể đáp ứng được 100% nhu cầu tài chính (đã được xác minh) của học viên. G. Dino Koff - Giám đốc Tài chính của Dartmouth cho biết: “Chúng tôi có hơn 72.000 USD/năm - đây rõ ràng là một con số khủng khiếp. Nhưng đối với nhu cầu rất lớn của sinh viên thì vẫn phải chăng hơn so với trường đại học bang”. Với sự hỗ trợ, Đại học Massachusetts tại Amherst có thể chi trả cho Inoa ít nhất 22.000 USD/năm cho học phí và chi phí cá nhân.
Tuy nhiên, 54% bạn học của Inoa tại Dartmouth không nhận được hỗ trợ tài chính hoàn toàn từ trường học. Inoa đã nghe được những cuộc trò chuyện về những đặc quyền “bất thành văn” tại đây như tận hưởng cuối tuần trên du thuyền, những chuyến đi đến Hawaii và bán - mua những mẫu xe Range Rovers đời mới nhất.
>> Xem tiếp phần 2!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét